Showing posts with label Tâm Sự. Show all posts
Showing posts with label Tâm Sự. Show all posts

Thursday, February 4, 2016

Tôi muốn chết vì bạn trai luôn coi là nô lệ tình dục

Tôi bị cậu ta đánh đập nhiều, thậm chí bị đánh giữa đường và dọa không nghe lời sẽ gửi ảnh khỏa thân của tôi lên mạng.

Tôi 26 tuổi, ra trường được 2 năm, đang có cửa hàng buôn bán nhỏ. Tôi là con gái duy nhất trong gia đình có 5 anh em nên được bố mẹ và anh em trong nhà rất yêu quý và quan tâm vì cũng một phần tôi rất gầy và nhỏ bé, hay bị ốm vặt. Năm đầu tiên tôi bị trượt đại học, quyết tâm ôn thi lại mong đỗ vào một trường nào đó. Hồi ôn thi tôi có quen và yêu một người bằng tuổi. Với tôi đó là mối tình đầu trong sáng và đẹp đẽ vì tôi giúp đỡ anh trong việc ôn thi rất nhiều, hy vọng cả hai cùng đỗ đại học. Thế nhưng anh mải chơi không chịu học nên năm đó không đỗ, còn tôi đã đỗ vào một trường đại học công lập.


Tôi đi học còn anh ở nhà đi làm, vì sợ tôi đi học xa sẽ yêu người khác nên anh suốt ngày nhắn tin muốn vượt giới hạn để giữ tôi không bao giờ xa anh được. Tôi không đồng ý với điều đó, vậy là anh lại giận dỗi. Hồi đó một ngày chúng tôi giận nhau 2-3 lần, tôi mệt mỏi, không tập trung học được, vậy nên giả vờ chia tay để anh nghĩ lại, không đòi hỏi nữa. Tuy nhiên sau hơn 2 tháng chia tay nhau tôi định nối lại với anh thì ở nhà anh có người yêu mới và cưới vợ luôn lúc đó. Tôi choáng và buồn vô cùng, thế rồi sau đó tôi có chơi khá thân với cậu bạn học chung môn học. Cậu ấy học toán rất giỏi nên hay rủ tôi lên thư viện học cùng, còn tôi giúp cậu ấy học tiếng Anh. Được một thời gian cậu ấy nói yêu nhưng tôi không đồng ý vì cậu ít hơn tôi một tuổi. Nhưng không vì đó mà tôi không chơi với cậu ấy.

Rồi một buổi trưa đi học về cậu dẫn tôi vào phòng trọ, bảo muốn nhờ tôi giúp cậu học. Tôi vui vẻ về phòng cậu, thế nhưng cuộc đời thật trớ trêu, tôi bị cậu ấy đóng cửa và hại đời, cướp đi cái quý giá nhất. Tôi khóc lóc và cứ nhìn vết máu trên giường mà đau đớn. Thấy tôi như thế, cậu ta ôm tôi vào lòng, bảo sẽ chịu trách nhiệm vì rất yêu tôi. Sau hôm đó ngày nào tôi cũng buồn và khóc nhưng xấu hổ không kể ai biết, tôi sợ mất trinh rồi sẽ chẳng ai yêu và muốn cưới nữa. Tôi nhận lời yêu cậu ta, chúng tôi vẫn giúp nhau học nhưng cậu ta là người đam mê tình dục, bắt tôi làm thường xuyên.

Tôi bị cậu ta đánh đập nhiều, thậm chí bị đánh giữa đường và dọa không nghe lời sẽ gửi ảnh khỏa thân của tôi lên mạng. Cứ sau khi hành hạ thể xác tôi xong thì cậu ta lại ôm rồi ngọt ngào dỗ dành tôi, tôi sợ cậu ta và xấu hổ nên cũng không dám nói với ai. Tôi bị như thế 3 tháng, rồi vào một ngày chúng tôi cãi nhau, tôi bảo không làm người yêu nữa, vậy là tối hôm đó cậu gọi tôi sang để nói rõ ràng hơn. Tôi rất sợ và không muốn đến, nhưng nghĩ phải kết thúc rõ ràng. Tôi đến nhưng không chịu vào phòng, muốn đứng ngoài nói chuyện. Vậy nhưng cậu ta lôi tôi vào bằng được, rồi đánh tôi. Tôi đã tát lại khiến cậu ta điên lên. Cậu ta bóp cổ tôi và bảo: “Mày thích đánh tao à, tao sẽ giết mày”.

Tưởng chừng không thể thở được nữa thì cậu ta bỏ tay ra, lôi tôi lên giường. Cậu ta cầm dao kéo dọa tôi nếu hét lên thì sẽ giết, rồi còn định bắt tôi viết giấy là nợ 200 triệu nữa nhưng tôi không viết. Tôi nín thở và thầm đọc kinh cầu nguyện xin Chúa thương xót đến tôi. Có lẽ Chúa đã thương, một phút sau đó cậu ta dừng lại, không định giết tôi nữa, lại nói lời yêu tôi, không muốn tôi xa cậu ta. Tôi quá sợ nên vờ đồng ý. Cậu ta giam tôi đến trưa hôm sau rồi thả tôi về.

Tôi quá sốc và nhục nhã, mua thuốc ngủ tự tử. May mà các chị cùng phòng phát hiện ra đưa đi bệnh viện, tôi được cứu sống. Tôi nhắn tin cho cậu ta đến bệnh viện, muốn cậu ta nhìn tôi như thế để biết và đừng bao giờ có ý định hại tôi nữa. Tôi không kể cho bất kỳ ai trong nhà trọ lý do tự tử. Đó là sai lầm lớn, mấy người đó cùng xã nên họ đã đồn về xã bảo tôi uống thuốc ngủ tự tử, bảo tôi phá thai. Hết năm nhất đại học, tôi chuyển nhà trọ xa trường, vậy nên cậu ta không đến gặp và hại tôi nữa. Nhưng tinh thần tôi suy sụp hoàn toàn, bỏ bê học hành, ngày nào cũng đến nhà thờ xem lễ và khóc. Tôi xác định không lấy chồng vì không còn tự tin nữa.

Cứ như thế cho đến khi học năm 3 đại học, tôi gặp người yêu thứ ba, anh ở cùng tỉnh nhưng khác huyện với tôi, ngỏ ý yêu tôi. Tôi kể hết chuyện quá khứ cho anh nghe để anh biết mà không yêu tôi nữa. Vậy nhưng anh đã xúc động và nói không quan tâm đến quá khứ. Anh động viên, thật sự chân thành với tôi. Tôi cảm nhận được sự đồng cảm của anh dành cho mình. Sau vài tháng nói chuyện, tôi đồng ý làm người yêu anh. Anh chính là sự sống mới của tôi, yêu tôi thật lòng và quan tâm, dịu dàng hết sức. Tôi được anh tôn trọng, điều đó làm tôi có nghị lực sống. Tôi sống tốt, chăm chỉ học hành hơn, nhờ có anh mà tôi lấy được tấm bằng tốt nghiệp loại khá, chứ ngày trước tôi còn tưởng sẽ có lúc bị đuổi xuống cao đẳng vì kết quả học quá kém.

Chúng tôi yêu nhau được 2 năm thì tôi học xong về quê, anh ở lại đi làm; chúng tôi không gần nhau nữa nhưng vẫn rất yêu mặc dù gia đình cấm đoán vì anh không theo đạo giống tôi. Tôi tìm mọi cách để gia đình đồng ý, nhưng khi nhà xuôi thì anh lại bảo không thích theo đạo cùng tôi nữa, bảo tôi hãy nghe lời bố mẹ. Chúng tôi lại chia tay nhau sau gần 4 năm yêu, tôi thực sự rất buồn. Cả xã đều biết tôi yêu anh và người ta còn đồn linh tinh về tôi, đồn tôi uống thuốc ngủ tự tử, ngủ với nhiều người đàn ông và phá thai 2 lần. Thật sự với những tin đồn này thì tôi chẳng thể lấy chồng cùng quê và theo đạo giống mình như bố mẹ mong muốn. Tôi đang rất buồn, mong mọi người cho lời khuyên, phải chăng tôi không nên lấy chồng?

Theo Vnexpress

Tuesday, February 2, 2016

Nhiều giảng viên bức xúc vì nợ tiền 2 năm nay

Bị nợ tiền chấm đề tài sáng kiến kinh nghiệm trong 2 năm học, nhưng không nhận được câu trả lời thỏa đáng từ cấp trên, khiến các tiến sĩ, thạc sĩ đang giảng dạy tại Trường Cao đẳng Sư phạm (CĐSP) Gia Lai bức xúc, đưa lên mạng xã hội để “bày tỏ nỗi lòng”.

Gần đây, trên mạng xã hội Facebook đã đăng tải nhiều ý kiến, bức xúc của các tiến sĩ, thạc sĩ đang giảng dạy tại Trường CĐSP Gia Lai về việc họ bị xử sự thiếu tôn trọng, chưa được thanh toán tiền chấm đề tài sáng kiến kinh nghiệm các năm học 2013-2014, 2014-2015.


Chủ facebook tên Hương Triệu phản ánh: “… Tại sao các GV Trường CĐSPGL chưa được thanh toán tiền chấm đề tài, Sáng kiến kinh nghiệm của Sở Giáo dục & Đào tạo (từ năm học 2013-2014 và 2014-2015)? Ai trả lời được câu hỏi này không?”.

Ngay sau khi status này xuất hiện, đã có nhiều người vào bình luận, chia sẻ như: “Nhân dịp giáng sinh chị hỏi Chúa xem…zzz”; hay như “Hương triệu ngồi khóc tỉ ti/ Tiền ơi tiền hỡi tiền vào túi ai?”; “Hương Triệu ơi chờ khi nào Sở có tiền trả hết món chi sai nguyên tắc thì mới thanh toán hi hi…”.

Trước khi đưa thông tin trên lên mạng xã hội, nhiều giảng viên Trường CĐSP Gia Lai đã viết đơn thư gửi đến Sở GD tỉnh Gia Lai để phản ánh, mong được thanh toán tiền theo quy định.


Chiều ngày 1/2, ông Nguyễn Dũng - Giám đốc Sở Tài chính Gia Lai cho biết: “Vấn đề này, Sở GD phải có văn bản gửi cấp có thẩm quyền, Sở Tài chính mới có căn cứ trả lời cụ thể”.

Sự việc khiến nhiều giáo viên, giảng viên bức xúc khi trước đó, Thanh tra tỉnh Gia Lai đã có kết luận sai phạm tài chính của Sở GD tỉnh này với số tiền trên 2,7 tỷ đồng về những sai phạm trong việc quản lý, sử dụng nguồn kinh phí được giao từ ngân sách nhà nước như: chí sai kinh phí sự nghiệp ngành, chi sai nguồn kinh phí dạy và học ngoại ngữ, thanh toán sai giá trị xây lắp, thuê xe của các hãng taxi để đi công tác không đúng nguồn quy định lên đến hơn 863 triệu đồng… Tuy nhiên, tiền chấm sáng kiến kinh nghiệm của giáo viên thì không hề đoái hoài đến.


“Nghề giáo chúng tôi chủ yếu sống bằng đồng lương, thỉnh thoải có thêm các khoản khác như tăng giờ, chấm sáng kiến kinh nghiệm… tuy không có nhiều nhưng cũng giúp chúng tôi chi trả các khoản sinh hoạt trong cuộc sống. Nhưng không hiểu sao cấp trên lại không trả cho chúng tôi, tiền chi đúng thì không thấy chi, nhưng các khoản không được phép chi thì chi”, một giáo viên bức xúc.

Theo Dantri

Tuesday, January 12, 2016

Mỗi lần 'quan hệ' chồng tôi như đi đánh trận

Anh đánh nhanh và rút lẹ đến nỗi anh xong rồi mà tôi chưa có chút cảm giác gì. 
Tôi 36 tuổi, chồng hơn 2 tuổi, chúng tôi kết hôn đã 9 năm và có 2 cô con gái xinh xắn, bé lớn 7 tuổi và bé nhỏ được tròn 2 tuổi. Vợ chồng chúng tôi đều tốt nghiệp đại học, có công việc ổn định, thu nhập khá và nhà cửa khang trang nên không phải lo nhiều về kinh tế. Chồng tôi là một người tốt, ngoài giờ làm việc anh thường về nhà sớm phụ vợ việc nhà và chăm con. Nói chung cuộc sống gia đình chúng tôi cũng được coi là khá hạnh phúc trong mắt người thân và bạn bè, mặc dù đôi lúc vợ chồng cũng có những bất đồng, mâu thuẫn trong cuộc sống hàng ngày.

Khoảng 6 tháng gần đây tôi thấy việc gần gũi của vợ chồng không được thường xuyên và không tốt lắm. Gần 2 tuần vợ chồng tôi mới gần gũi với nhau một lần (trước đây thì 1-2 lần/tuần). Tôi thấy mình giống như đang bị lãnh cảm vậy, chẳng có cảm hứng gì để gần gũi anh, mà anh lại lười làm những động tác dạo đầu. Mỗi khi anh cần là cứ nhào vô như đánh trận vậy, đánh nhanh và rút lẹ đến nỗi anh xong rồi mà tôi chưa có chút cảm giác gì.

Tôi nhiều lần góp ý rằng anh nên nhẹ nhàng và dạo đầu nhiều hơn thì tôi mới dễ dàng nhập cuộc được. Cứ như thế này hoài tôi có cảm giác mình giống như bị cưỡng bức vậy. Anh nghe tôi nói thế chỉ im lặng ra điều đã hiểu nhưng mọi chuyện vẫn diễn ra như cũ, chẳng có cải thiện gì cả. Càng ngày tôi càng ngại việc gần gũi anh, nếu né tránh hoài tôi sợ anh sẽ ngoại tình.

Tôi đã đọc rất nhiều sách báo trên mạng để tìm hiểu và khắc phục chứng bệnh lãnh cảm của mình và đồng thời xem thêm nhiều phim để kích thích bản thân trước khi nhập cuộc với anh. Nhưng tôi biết nguyên nhân sâu xa căn bệnh lãnh cảm của mình là do thiếu sự quan tâm chia sẻ và những cử chỉ yêu thương, âu yếm của chồng. Tôi vẫn yêu chồng nhưng thấy đời sống tình dục nhạt nhẽo và chông chênh quá.

Tôi muốn chồng thay đổi để cả hai cùng nhau hòa hợp hơn, nhưng nhắc đến vấn đề này thấy ngượng ngùng và khó nói với anh, biết bao giờ anh mới hiểu để sửa đổi, làm cả hai cùng được tận hưởng những giây phút thăng hoa và hạnh phúc chứ không phải miễn cưỡng như hiện giờ? Tôi là phụ nữ nên viết ra những dòng tâm sự này trên mặt báo là chuyện không dễ dàng gì, mong mọi người hãy đóng góp những ý kiến chân thành để giúp tôi cải thiện được tình trạng của gia đình mình. Xin cám ơn mọi người rất nhiều.

Theo: Vnexpress